Đăng nhập

XUẤT NHẬP KHẨU

Tony Buổi Sáng

30098 lượt xem
Làm thế nào để lấy đô la?
(viết cho sinh viên kinh tế thương mại và du lịch)

Thống kê đến năm 2011, người tốt nghiệp ĐH cao đẳng chỉ có gần 8% (xem link ở comment)/dân số. Như vậy, với dân số 90 triệu, chúng ta chỉ có 7 triệu lao động đã qua đào tạo, tức những người vô cùng giỏi giang thông tuệ, biết ngoại ngữ, có tư duy tổng hợp và phân tích, có nhiều kiến thức chuyên môn và kiến thức phổ thông. Tuy nhiên nhiều bạn đã thất nghiệp do trong quá trình học tập đã không cố gắng, khi ra trường hoặc ăn bám bố mẹ hoặc làm các việc lao động phổ thông như công nhân, giao hàng, cạnh tranh khốc liệt với các bạn chưa qua đào tạo, rất tội nghiệp họ.

Rồi khởi nghiệp cũng vậy, nhiều bạn chọn cách buôn bán trong nước hoặc nhập khẩu về bán. Mua hàng chợ huyện lên chợ tỉnh bán, mua hàng tỉnh A sang tỉnh B, xuống Phan Thiết lấy mắm đóng chai lên Sài Gòn phân phối, hoặc ra chợ Tân Thanh ở biên giới Lạng Sơn mua cái chăn giá 30,000 đồng về Hà Nội bán 50 nghìn, lãi 20 nghìn. Chi vậy? Người ta không có điều kiện ngồi vào giảng đường, mặc áo sinh viên, mù ngoại ngữ…mới làm ăn trong nước như vậy, mình được đào tạo thì phải nghĩ hướng xuất khẩu hàng hóa, chất xám của mình ra ngoài, kiếm đô la về. Hoặc đưa khách nước ngoài vào Việt Nam, cho nó coi cái này cái kia rồi thu tiền đô la của nó. Việc mua cà chua ở Đà Lạt ra Đà Nẵng bán, dù mình có chút xíu tiền nhưng GDP quốc gia không thay đổi, chỉ thêm 1 thương lái cạnh tranh với chị Mít chị Na. Chừa đất cho người ta sống đi. Hay mở quán cà phê mấy mét vuông, quán phở lèo tèo vài ba khách, chân gà nướng vỉa hè, bánh tráng trộn lề đường...thì người không cần ngồi giải mấy bài vi phân đạo hàm vẫn mở được và còn mở tốt. Nếu làm thì mở chuỗi cà phê, chuỗi phở kia mới bõ công học hành.

Nhập khẩu hàng tiêu dùng về bán thì làm dòng ngoại tệ lại chảy ra ngoài. Sản xuất hàng hoá đủ tiêu chuẩn xuất khẩu là cốt lõi của nền kinh tế thịnh vượng, hướng tới thị trường thế giới. Xuất khẩu, dù là sản phẩm hữu hình hay vô hình (bằng sáng chế, thiết kế, công trình khoa học, phần mềm ứng dụng)… sẽ là cách làm giàu bền vững. Tổ chức tour tham quan cho khách nước ngoài, làm cho khách nước ngoài ùn ùn kéo đến Việt Nam, chi tiêu ăn uống, rút hầu bao ra giúp người mình càng giàu có hơn, chị bán xôi đến chú xe ôm đều có thêm tiền. Đó mới là đẳng cấp của người tốt nghiệp Đại học khi khởi nghiệp. Đại là lớn, đại học là cấp bậc cao cấp vô cùng của sự học.

Người Thái cũng có tỷ lệ ĐH/Cao đẳng trên dân số là 8%. Nhưng các bạn trẻ người Thái đã HỌC theo tinh thần “lấy tiền của Tây” nếu học ngành kinh tế, thương mại, xuất nhập khẩu, du lịch. Cứ vào một siêu thị Á châu ở Mỹ, Úc, Âu…mở một chai nước cốt dừa ra là thấy Made in Thailand. Vào siêu thị ở Thượng Hải, Seoul, Tokyo…thấy vải, chôm chôm, sầu riêng, măng cụt…thì 100% Produce of Thailand (produce có nghĩa là nông sản, danh từ). Sinh viên kinh tế Thái xuống các farm nói với bà con nông dân bên đó là bà con cứ sản xuất đi, tụi con xuất khẩu cho. Tụi con là trình độ đại học cơ mà, cử nhân thạc sĩ chứ đâu phải chơi. Con sẽ giúp bà con thay vì bán 1kg măng cụt ở Băng Cốc có 40 baht, sẽ xuất qua châu Âu và đem về 20 USD cho bà con. Giá trị gấp chục lần. Vùng ôn đới xứ lạnh có trồng được gì đâu ngoài táo, nho, cherry, lê…trong khi khí hậu nhiệt đới của mình là thiên đường của hàng trăm loại trái cây, rau củ quả…

Còn Singapore, thắng cảnh chẳng có gì nên họ xây dựng công viên vui chơi, những trung tâm mua sắm … để hàng năm gần 30 triệu du khách ghé thăm, dù dân số thường trú của họ chỉ có 3 triệu. Người dân nước họ ai cũng hết lòng phục vụ du khách, để cho 30 triệu khách nước ngoài sang ăn xài cảm thấy thoải mái và chi tiền nhiều hơn, làm 3 triệu người họ giàu có hết biết.

Từ bài viết này, TnBS sẽ đăng các bài viết giúp các bạn cách tiếp cận để xuất khẩu, cách giao dịch hợp đồng ngoại thương, đàm phán bán hàng…song song với các bài viết giúp các bạn tổ chức hoạt động quảng bá du lịch để có thể tự tin thu hút khách Tây sang.

Bài viết sẽ có nhiều đoạn dùng thuật ngữ tiếng Anh, các bạn phải có một trình độ Anh ngữ nhất định để theo dõi. Và điều kiện đọc các bài viết này là các bạn phải có đủ đạo đức, không nói dối, không phết phẩy ma lanh, phải uy tín, hào sảng, văn minh và có tầm nhìn xa trên 10km để làm ăn lớn. Thế giới phẳng rồi. Internet làm cho mọi khoảng cách địa lý không có ý nghĩa gì nữa. Chúng ta phải nhanh chóng làm ăn quốc tế, quốc tế và quốc tế!

TnBS

P/S: Bài viết dành cho các bạn có trình độ đại học chứ không phải có bằng cấp đại học.
Làm thế nào để lấy đô la (tiếp theo)

Như đã nói ở bài trước, một doanh nghiệp muốn xuất khẩu nông sản đi nước ngoài phải tổ chức sản xuất, các giấy chứng nhận, công tác marketing và tìm kiếm đối tác quốc tế. Cái đầu tiên chúng ta phải làm là xây dựng website. Các bạn tham khảo một doanh nghiệp xuất khẩu nông sản trung bình của Trung Quốc. Doanh nghiệp này cũng chỉ có 200 công nhân, nhưng xuất khẩu khắp nơi trên thế giới. Các bạn xem và trả lời các câu hỏi sau

1. Website này được lập với những ngôn ngữ nào, vì sao?
2. Có bao nhiêu trang trong website này?
3. Có những giấy chứng nhận, các chứng chỉ gì để có thể xuất khẩu?
4. Các thông tin gì của trang web này khiến người mua yên tâm, thích thú khi giao dịch?

http://www.kjfood.net/
Chương trình đào tạo Những công dân toàn cầu (Global Citizen)

Hôm trước chúng ta đã học 1 số bài thơ Tàu, hôm nay chúng ta sẽ học thơ Tây cho nó cân bằng Âu Á. TnBS sẽ giới thiệu một số bài thơ, vở kịch, nhạc phim kinh điển thế giới. Tony đi mấy chục nước, lúc làm việc thì không nói gì, lúc trà dư tửu hậu người ta hay bàn bạc về thơ nhạc cổ điển, Tony ngày xưa cũng không biết nên chỉ cặm cụi ăn và ăn, không góp chuyện được. Tức quá nên về nước, Tony bèn xách cặp đi học nên giờ biết cũng kha khá. Tony sẽ giúp các bạn có các kiến thức này để đi quốc tế, người ta nói, người ta hát thì mình phụ họa theo. Có lần đang ngồi ăn tối ở một nhà hàng ở New York, nghe một giai điệu cổ điển vang lên, ông khách Ý nói đây là bài Xô Nát Ánh Trăng (Moonlight Sonata) tụi mày ở châu Á có biết không, Tony trề môi dài cả thước nói bài này ai chả biết, theo tao thì Beethoven thế này thế kia...Khách cả chục nước bu lại nói ủa người châu Á mày giỏi thế á, có phải mày là người thông tuệ nhất ở Á châu không. Cái Tony nói "cũng thường thôi, kiến thức phổ thông ai chả biết". Nói vậy đó.

Mình cứ tìm tòi nghiên cứu thêm, trở thành công dân toàn cầu phải như thế. Tự tin, đẳng cấp, hất mặt lên trời. Mình quá văn minh, quá giỏi, quá đẹp thì Tây Tàu gì cũng xách dép theo mình.
“Có nơi đâu đẹp tuyệt vời.
Như sông như núi như người Việt Nam?”
---------------------------------------------------------
Bài 1: Thơ Sách Bia Ờ

William Shakespeare (quy- li- am sách- bia- ờ) là văn nhân vĩ đại của nước Anh và nhân loại. Dù thời đại ông sống cách xa chúng ta những 400 năm, nhưng những giá trị nhân văn trong các tác phẩm văn thơ kịch của Sách-Bia-Ờ vẫn sống mãi. Sách Bia Ờ được xem là một trong những người có sức ảnh hưởng lớn nhất tới văn hóa phục hưng châu Âu. Những vở kịch nổi tiếng như Hăm Lét hay Rômê ô- Chu-Li Ét…vẫn được diễn đi diễn lại hàng triệu lần, từ sân khấu lớn nhất Luân Đôn hay một buổi biểu diễn trên lớp của học sinh phổ thông trên một làng heo hút nào đó tận Phi châu.

Hôm nay, chúng ta cùng nhau đọc 1 bài thơ khá nổi tiếng của Sách Bia Ờ, 1 bài Sonnet (bản Việt do dịch giả Thái Bá Tân dịch), TnBS nhớ mang máng nên không chính xác (làm biếng tra cứu lại quá), mời các bạn đọc để cảm nhận giá trị của bài thơ này (các bạn nên tra thêm phần tiếng Anh để học thuộc, khỏi học trường quốc tế từ bé cũng vanh vách nhé).

Mở đầu, là một câu nói hết sức phũ phàng khi cô gái định tặng cho chàng bức hình của cô:

“Anh không cần bức chân dung em tặng”

Cô gái òa khóc. Nhưng sau đó, chàng trai đọc ngay:

“Chân dung em anh đã khắc trong tim.
Hơn tất cả thuốc màu và giấy trắng,
Tận đáy lòng, anh giữ mãi hình em.”

Tới đây thì cô gái lại mỉm cười. Dù mắt vẫn ngấn lệ

“Và một khi trái tim còn biết đập
Và loài người đang còn biết yêu nhau,
Khi tất cả bụi thời gian phôi lấp,
Thì hình em-anh vẫn mãi trong đầu”

Nghe vậy, cô gái vô cùng sung sướng, không ngờ anh chàng này yêu mình đến thế. Anh bèn giải thích cho câu thơ đầu tiên:

“Không giấy mực nào, giữ em lâu đến thế,
Nên chân dung kia, em cứ cất cho mình.
Em nghĩ xem, anh cần gì bức vẽ?
Khi lúc nào em cũng ở trong anh?”

Rồi anh kết luận:

“Nếu nhớ nhau, mà phải nhìn chân dung hay người thật.
Nghĩa là chúng mình còn có thể quên nhau”.
Làm thế nào để lấy đô la (tiếp theo)

Như hôm trước chúng ta xem một nhà máy ở Trung Quốc, họ có các tiêu chuẩn như HACCP và Global G.A.P để xuất khẩu, nên chúng ta muốn xuất nông sản, cố gắng lấy chứng chỉ này. Cũng như chứng chỉ Halal food cho thị trường các nước Hồi Giáo, chứng chỉ ISO cũng là thiết yếu để tăng uy tín doanh nghiệp. Muốn tham gia các chứng chỉ này, nên bỏ tiền ra học, ví dụ ở phòng thương mại và công nghiệp VCCI tháng 7 này có mở lớp, các bạn chủ doanh nghiệp mới mở hay doanh nghiệp lớn thì nên cử nhân viên đi học. Cũng không khó, mất vài tháng là chúng ta nắm vững và tiến hành nộp hồ sơ duyệt các tiêu chuẩn này

Ở Giang Tô Trung Quốc có 1 doanh nghiệp nhỏ, có vài ba chục công nhân, nhưng xuất khẩu ác chiến sang Nhật, Mỹ, Canada, châu Âu. Họ mua thanh long của Việt Nam rồi chế biến để xuất khẩu, mua dứa của Philippines, mua xoài của Úc, Phi, Thái...Họ xuất cả nấm, rau củ quả, và là chỗ dựa lớn của nông dân Giang Tô. Nên hầu như không có chuyện phải đổ bỏ hành tây hành tím cà chua gì cả, vì doanh nghiệp này sẽ thu mua chế biến hết, trữ đông, tới lúc khan hiếm thì bán ra lại, họ bán cho thị trường nội địa với hàng nông sản chất lượng trung bình, và xuất khẩu với hàng chất lượng tốt. Cứ mỗi xã mỗi huyện, nhân tài ở đây hy sinh tuổi trẻ ăn chơi, lăn lộn công trường để xây nên một cái nhà máy chế biến nho nhỏ, giải quyết đầu ra cho nông dân, lao động cho địa phương. Người giỏi nhất xã nhất huyện nhất tỉnh hay thông minh nhất dòng họ phải là người như vậy. Chứ học giỏi, chuyên này chọn kia tốp teo gì đó, nếu ra trường chỉ để xin việc tốt, thì cũng chỉ giải quyết việc làm cho 1 người là chính họ. Bình thường, không có gì đáng ngợi ca. Doanh nhân tài năng là giải quyết việc làm cho muôn người, lấy tiền của Tây.

Các bạn vào trang web xem công ty này có giấy tờ gì, sản phẩm gì, trang web bố trí ra sao nhé
http://www.fourseasonfoods.com

Mình thử vào alibaba.com, search trái thanh long, ví dụ dragon fruit, sẽ thấy họ nhảy lên đầu tiên. Dù không có lợi thế nhưng ai đặt hàng, họ email báo giá ngay lập tức, dù nửa đêm. Họ đầu tư dàn cấp đông IQF cũng rẻ, vài trăm triệu là ok rồi.

Các bạn tên công ty Four Season Foods Co Ltd xem thử họ đăng quảng cáo trên các sàn thương mại điện tử nào ngoài alibaba nhé. Rất nhiều sàn họ cho đăng miễn phí, và doanh nghiệp Tony từng tìm được nhiều đối tác xk thông qua các sàn này, họ mới mở vài năm đầu miễn phí cho mình, rồi sau đó mới thu phí, lúc đó doanh nghiệp mình cũng có tiền rồi, chơi luôn. Cứ rảnh rỗi là ngồi post lên, giao nhân viên đăng ký rồi post thông tin lên đó thay vì post lên facebook, không ra tiền. Post lên đó, ai quan tâm thì mình mời đến tham quan nhà máy mình, rồi bàn bạc chuyện hợp tác xuất khẩu (còn tiếp)
Nhà giàu đứt tay

Chúng ta thường nghe câu “nhà giàu đứt tay, ăn mày đổ ruột”, ý nói là với nhà giàu, việc nhỏ xíu như đứt tay cũng là một cái gì đó ghê gớm, như việc đổ ruột của người ăn mày. Có một lần trò chuyện với 1 bác sĩ làm ở tổ chức Y tế thế giới trên một chuyến bay, Tony mới biết rằng việc “đứt tay” thỉnh thoảng vẫn là một cơ hội tốt để thay máu. Việc thỉnh thoảng bị ra chút máu rất tốt cho cơ thể, vì máu cũ, máu đã ít năng lượng cần PHẢI loại bỏ, để cơ thể bổ sung một lượng máu mới, fresh blood. Lượng máu mới này giúp cơ thể đẹp đẽ hơn, tráng kiện hơn, vận chuyển tốt hơn oxygen đến mọi cơ quan trong cơ thể, đặc biệt là não. Nên nhân viên ở những hãng công nghệ lớn như ở Silicon Valley, ở Boeing, Airbus, NASA hay sinh viên West Point, Yale, Harvard, Oxford…nhà trường thường xuyên tổ chức hiến máu cho các trường Y trực thuộc, cũng là một hình thức thay máu cho sinh viên, giúp họ khỏe mạnh hơn, học hành giỏi giang hơn. Vì hiến máu chỉ dành cho các bạn từ 18 đến 60 tuổi nên nhiều bạn trẻ kỷ niệm sự trưởng thành hoặc tốt nghiệp ĐH bằng cách hiến máu nhân đạo như là một khoảnh khắc khó quên trong đời. Máu cũ của mình chứ vô cơ thể mới, cơ thể mới lại tiếp nhận và xem là máu mới, tự động welcome chảy rần rật, giúp người mới mất máu do phẫu thuật nhanh chóng khỏe mạnh.

Trong thế giới tự nhiên, muôn loài lâu lâu lại choảng nhau để được "đứt tay", được thay máu. Y khoa phương Đông 5000 năm cũng có lý khi họ thỉnh thoảng cắt bỏ máu dưới khu vực bị đau. Việc loại bỏ chút máu là vô cùng cần thiết cho cơ thể để tái tạo cái mới. Phụ nữ họ dễ thương hơn là do họ tháng nào cũng 1 lần thay máu hết đó. He he...

Có một số bạn ích kỷ cho rằng mình đi hiến máu, chỉ được hộp sữa cân đường, trong khi bệnh viện bán máu cho bệnh nhân thu tiền, ngu gì hiến? Nhưng đó là cách nghĩ sai, chi phí xét nghiệm, trữ lạnh bảo quản…rất lớn nên phải bù lại. Cả thế giới họ đều làm như thế cả, máu có thể tài trợ cho các chương trình mổ nhân đạo, vùng sâu vùng xa…Đừng có "ngu gì x, ngu gì y..." nữa nhé, suy nghĩ tiểu nông hẹp hòi nghe mệt quá.

Còn gì ngại ngần nữa bạn ơi. Hãy thay máu 1 lần trong đời để có máu tươi trong cơ thể, giúp mình thông minh hơn, thanh tú hơn. Và chúng ta sẽ hạnh phúc hơn khi biết rằng máu mình đang lưu thông trong trái tim người khác. Đi đường nhìn ai sao cũng đẹp đẽ giống mình, nói "không chừng trong cơ thể bạn có máu của tui đó".

Máu của người hào sảng, nghĩa tình nhân hậu sẽ chan chứa trong bao nhiêu cơ thể sống khác, giúp họ hào sảng, nhân hậu, nghĩa tình, văn minh giống mình. Các bạn có thể đăng ký trực tiếp với Viện huyết học hay với đoàn trường mình đang học nhé.

Tony cũng hay đi hiến máu lắm, vì mục tiêu duy nhất là share bớt sự hào sảng và thanh tú chứ quá trời quá đất ai chịu nổi? Máu mới nên sáng tạo miết, độc giả theo dõi Tony mà không có nhàm chán là nhờ não được cung cấp máu mới liên tục.

Nếu mình ở các tỉnh thì liên hệ hội chữ thập đỏ hoặc bệnh viện tỉnh/thành phố. Đẹp trai đẹp gái quá thì chia bớt cho người ta. Còn mình lâu quá không nghĩ ra cái gì mới cũng đi thay máu cho não nhé. Liên hệ làm phát "đứt tay" cho nó tự nhiên nào: http://www.nihbt.org.vn/

P/S: Theo thông tin của 1 bạn "Máu lấy được từ người hiến mới chỉ là nguyên liệu thô của toàn bộ một quy trình tách lọc, xử lý hết sức chặt chẽ, nghiêm ngặt và khoa học mới có máu thành phẩm (các loại chế phẩm máu) để truyền cho người bệnh. Quy trình này cũng rất tốn kém, để có một đơn vị máu phải mất khoảng 1,1-1,2 triệu đồng. Và hiện nay, theo qui định BV chỉ được thu 447.000 đồng cho một đơn vị máu toàn phần hoặc cho một đơn vị khối hồng cầu loại 250ml".
Những tháng ngày du hạc

Đợt 1 (2008, Há Vợt)

Năm 2007. Mục tiêu hạc xong ĐH, thạc sĩ, mở công ty, mở nhà máy, mở trang trại, cất nhà mua xe, gia đình lớn gia đình nhỏ gì cũng đều đã hoàn thành, chỉ còn giấc mơ du hạc là dở dang. Nên khi thấy kinh tế suy thoái, nhắm làm ăn hơi khó là Tony đi du hạc, dù ngắn hạn 6 tháng 1 năm cũng xách cặp đi, kể cả mấy khoá ở New Zealand, Hồng Công, Singapore, Nhật, châu Âu...chỉ có vài tuần cũng đi tuốt. Lúc ở nhà làm chủ nhà máy thì nhìn Tony bận áo công nhân lấm lem dầu mỡ, dù lúc làm chủ trang trại trồng nấm trồng rau thì Tony đen thui với chân đất và cái nón lá trên đầu, tuy nhiên khi bước vào giảng đường là Tony bận áo sơ mi trắng quần jean, tóc hớt cao, đeo ba lô như sinh viên ngay, nhìn dễ thương lắm.

Cứ ước mơ là phải thực hiện cho được. Bạn bè đi hạc xong về hết rồi, giờ mình mới vác mẹt đi, có sao. Đời phải 1 lần du hạc để sau này có cái kể con cháu nghe chứ. Còn mấy ngày nữa lên đường, tự nhiên thấy trong người như đang ở Mỹ. Sáng nào ngủ dậy Tony cũng cảm thấy bị jetlag ( tình trạng say máy bay và chênh lệch múi giờ), dù đang ở Sài Gòn mới lạ.

Hôm lên Củ Chi thăm nhà máy, cậu tài xế mở radio, ca sĩ ca bài Quê hương là chùm khế ngọt, Tony ngồi nghe mà khóc rấm rứt, bứt tóc bứt tai vì nhớ Việt Nam. Tụi Singapore ngồi cùng xe ( tụi nó qua góp vốn lòm en với Toni) ngạc nhiên, hỏi ủa tại sao em khóc ? (giống Mr Bụt hỏi Ms Broken Rice). Toni sẵn tiện dịch luôn nội dung bài hát ( hometown is a bunch of sweet star fruit- Tony giỏi quá cái chi cũng dịch được). Tụi nó nghe xong thích thú, bắt ghé chợ mua ‘trái quê hương’ để ăn cho biết. Hẻm cho nó ăn nhiều, sợ bị Tào Tháo rượt ( nói vậy chứ anh Tào anh hùng nổi tiếng trong thiên hạ, đi rượt đuổi mấy đứa ỉa chảy làm chi).

Sang Hoa Kì lần này, hành trang Tony mang theo chẳng có gì ngoài cái camera cả chục chấm, cứ thấy bãi cỏ là nằm sõng xoài xuống đưa cuốn vở lên cằm rồi nhờ ai đó chụp. Tốt nghiệp xong, kiến thức sách vở đâu không thấy chỉ thấy mang về nước mấy vali toàn Album và Album hình ảnh. Các chủ đề “toni và bạn hữu, toni và giáo sư, toni và thư viện, toni và căng tin, toni và đường phố, toni và x xì, tony và y cà rốt” ...đều được bọc giấy kính cẩn thận, ghi rõ thời gian địa điểm chụp để không có đứa nào cãi được là dùng phô tô xốp. Sợ tụi nó không tin là sụ lo lắng nhất của Tony trong suốt thời gian du hạc.

Còn phải mang theo tiền nữa chớ. Ở bên này ai xin cũng không cho, ki bo keo kiệt, qua bên kia, mỗi lần nghe ‘chùm khế ngọt”, Toni lập tức đến Western Union thực hiện hành vi kiều hói. Cố tình sai chữ "hói" cho nó ra Việt kiều. Đúng là khả năng hòa nhập nhanh dễ sợ.

Rồi đang search thử NASA hay Boeing ở bang nào nữa chớ, ở bển đi làm thêm cắt cỏ hay làm móng mệt thấy bà, về nước phải nổ, lúc rảnh rỗi, ngoài giờ lên lớp, Tony có đi làm phi hành gia NASA. Tối thứ 6 bay ra không gian rồi tối chủ nhật bay về trái đất, sáng thứ 2 đi hạc.
Một buổi sáng nọ, bạn ngơ ngác khi nhận được một "thank you letter" từ sếp, thì bạn hãy tự vấn mình có bị nằm trong 1 trong 8 dạng dưới đây không.

Hoặc nếu là một quản lý, nếu nhân viên nằm trong 1 trong 8 dạng dưới đây, mọi đào tạo hay kỳ vọng...nên chấm dứt vì họ sẽ ra đi bất cứ lúc nào. Nên có một back-up plan, tức kế hoạch thay thế nếu họ là người quan trọng trong công ty. Còn nếu không quan trọng mấy, thì "thank-you letter" cho xong

Tổng kết của việc sa thải trong ngành HR (Human Resources, tức ngành nhân sự) trên toàn thế giới suốt mấy trăm năm gói gọn trong bài báo này

http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/235115/...chong.html
Chọn bạn trai thế nào?

Đây là sản phẩm phải có ở mọi ngôi nhà có đàn ông con trai.

Một bộ máy khoan cầm tay 100 phụ kiện, hãng nào cũng được (cả chục hãng sản xuất, mua theo túi tiền). Không có bộ này thì trong nhà mình phải có đầy đủ búa, cơ lê mỏ lết, đinh, tắc kê, ron cao su, cưa tay, máy khoan tay, ốc vít...đủ các cỡ. Phải mua về và tập con trai làm, từ lớp 10 trở lên là phải biết bắt bóng điện, sửa ống nước, treo bức tranh lên tường, cưa một khúc gỗ, tra dầu mỡ bản lề, bắt lại sên xe đạp, đóng đinh treo xoong nồi, cầm cái bay trét lại mảng tường bị bong, sơn lại nhà khi tết đến, biết cầm cái xẻng xúc đất trồng 1 cây, biết khiêng một chậu hoa về đặt ở ban công...

Các bạn gái CHỈ được chọn người yêu hoặc chồng biết làm các việc như thế này (điều kiện cần). Các cậu khác (chỉ có biết học và học, ham lý luận, triết lý ba xu, không động tay chân bao giờ) thì nên từ chối. Đừng có bí quá mà gật đầu đồng ý. Cũng đừng vì sợ ma mà lấy 1 người về cho có tiếng động trong nhà.

Lấy về sẽ khổ cả đời, nó sẽ nói toàn chuyện đao to búa lớn mà không làm ra tiền. Trí nhớ tốt nên chuyện thời sự, chuyện tranh cãi trên mạng hay đời tư ca sĩ diễn viên gì cũng biết. Nó sẽ tranh giành váy áo và giũa móng tay với mình cứ như hai chị em gái thân thiết.

Thể loại ôm ipad laptop suốt ngày thì TUYỆT ĐỐI không giao du, họ thích thế giới ảo hơn mình, sẽ không quan tâm chăm sóc mình đâu. Người ít vận động thì dễ mắc bệnh, lấy về nuôi bệnh mệt lắm. Kiểu mặt mũi bủng beo, bụng to hơn ngực, cả ngày chả ra giọt mồ hôi nào thì thôi, tránh xa. Nhà có đàn ông mà treo bức tranh cũng gọi thợ đến thì coi chừng vợ nó yêu thằng thợ. Con trai mà không biết cầm và không thích cầm cái máy khoan thì có ngày bị thằng khác nó khoan cho. Đàn ông con trai, phải giương buồm ra khơi, đánh đông dẹp bắc, lên lưng ngựa đi khắp bốn phương. Lâu lâu tạt về thăm nhà, cởi trần, mặc quần đùi, hùng hục lau chùi tủ lạnh, ti vi, quạt trần, quạt máy, đóng kệ sách, tủ bàn, thay bóng điện hỏng, dọn dẹp nhà cửa, trồng thêm cây cối nếu nhà có vườn, tắm chó tắm mèo. Đàn ông mà không nhễ nhại mồ hôi thì là đàn ông vứt. Không có tuổi trẻ nhễ nhại mồ hôi thì đừng mơ kinh bang tế thế sau này. Chỉ là mấy ông thị dân bủng beo, ngồi ăn phở uống cà phê, ăn tục nói phét thì đời vô danh, 100 năm sau, 1000 năm sau chả ai nhắc đến 1 dòng trong lịch sử. Rác đầy nhà mà ngồi đó nói chuyện thế giới với vĩ mô.

Chỉ quen và lấy con trai biết làm việc nhà để cuộc đời mình hạnh phúc. Càng tháo vát càng tuyệt. Đừng chơi với mấy ông cả ngày ôm điện thoại, ôm laptop và triết lý ba xu "đời là, thành công là, bạn phải dám cái này cái kia, tư duy thế nọ thế kia...". Nói theo mấy cuốn sách self-help hay mấy diễn giả hay mấy bài trên mạng. 100% nó chẳng hiểu gì đâu, nếu hiểu, nó đã bắt tay vô làm rồi.

Cha mẹ cứ kêu con ngồi học, giành làm hết việc nhà thì là phá hoại cuộc đời con. Không cho nó làm việc nhà, thì sẽ tạo thành đứa lười biếng. Không động tay chân, khi làm một chút sẽ mỏi, sẽ mệt, sẽ khó chịu, sẽ không muốn làm nữa. Và đời nó vô dụng như 1 con mèo lười. Những bạn trẻ nhất định phải làm khác, đừng ngồi giải toán lý hoá cả ngày nữa. Phải lao động thay vì tập thể thao, vừa đổ mồ hôi vừa có thành tựu.

Nay cuối tuần, hãy đóng những kệ sách, bồn hoa, cọ toilet, sửa bóng đèn...thay vì ra ngồi quán cà phê như mấy ông thị dân bủng beo, ra hồ bơi hay bãi biển, nhìn body chảy xệ của mấy ổng là cả hồ bơi phát ói. Đàn ông gì lạ.
Một lá thư Sóc Trăng

“Chào dượng,

Con là T, hiện đang là giáo viên dạy Hóa tại một trường THCS-THPT a ở Sóc Trăng. Con vừa được một học bổng toàn phần, ngắn hạn 5 ngày đi tham quan trung tâm Vũ Trụ ở Mỹ. Con được tài trợ toàn bộ vé máy bay khứ hồi, chi phí ăn, ở, tài liệu học tập.

Để tham gia chương trình, mình chỉ cần có thể giao tiếp Tiếng Anh cơ bản để điền form online và để phục vụ quá trình học tập. Con chỉ là giáo viên dạy ở trường làng, tiếng Anh cũng chỉ ở mức nghe nói cơ bản, nhưng năm 2015 vừa rồi, con đã được chọn. Con nghĩ còn nhiều giáo viên khác Tiếng Anh giỏi hơn con, mong rằng chương trình này sẽ được các bạn biết đến và nắm bắt cơ hội trong năm tới, mong dượng chia sẻ học bổng này. Con thấy năm nay Trung Quốc, Indonesia, Malaysia họ có tới 5 hoặc 7 giáo viên tham gia. Con hi vọng năm sau sẽ có nhiều giáo viên Việt Nam mình tham gia chương trình hơn .

Điều kiện là:
-Đang là giáo viên giảng dạy bộ môn Toán hoặc Khoa học (Hóa, Lý, Sinh) tại các trường Tiểu học, THCS, hoặc THCS_THPT
-Có thể giao tiếp bằng Tiếng Anh

Chương trình năm sau sẽ diễn ra vào tháng 06/2016, đơn online sẽ được mở vào tháng 09/2015, các thầy cô vào trang này để hoàn thành đơn online https://educators.honeywell.com/application
Khi có kết quả, họ sẽ gửi email kèm theo thư mời cho mình để mình làm Visa, khi xong xuôi, mình scan hộ chiếu và Visa qua cho họ để học đặt vé máy bay cho mình, và chờ ngày lên đường. Các bạn có thể ôn tập lại tiếng Anh hoặc nhờ giáo viên tiếng Anh trong trường giúp mình ôn lại căn bản, vài tháng là đủ rồi đó.

P/S: Cám ơn dượng đã giới thiệu quyển sách “Nhà giả kim”, nó đã tiếp thêm động lực cho con rất nhiều trong quá trình vươn ra biển lớn, giúp con vững tin hơn khi làm những điều mà trước đây mình chưa dám làm. Con nghĩ trong đời ai chưa đọc “Nhà Giả Kim” sẽ là một thiệt thòi vô cùng lớn.

Con T. Giáo viên bộ môn Hóa Học, Trường THCS X, Vĩnh Châu, Sóc Trăng”

Tony: Đọc từ trên xuống dưới hẻm thấy cảm ơn tui vụ PR hành tím Vĩnh Châu gì hết trơn hết trọi cà? Tui cũng ngồi lột hành chảy nước mắt chứ bộ?
Ở Trung Quốc, thời điểm này cũng là thời điểm cuộc thi "cao khảo" diễn ra để tuyển sinh đại học. Họ tổ chức thi theo cụm, căn cứ vào trình độ phát triển của từng tỉnh mà gom lại. Ví dụ khu vực Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân...thi riêng một đề, các tỉnh Quảng Tây, Vân Nam...thi chung một đề, để tuyển vào các ĐH trên địa bàn đó. Sĩ tử tuỳ chọn nơi thi, có khi cách xa hàng nghin km, sĩ tử ví dụ ở Bắc Kinh nhắm khả năng của mình chỉ đỗ được ĐH ở Cam Túc thì phải lên đó. Và ngược lại, thí sinh Cam Túc quá giỏi thì có thể xuống Bắc Kinh thi để vào ĐH Thanh Hoa.

Mời các bạn đọc thử một số đề thi tuyển sinh môn Văn của Trung Quốc

"Đọc tài liệu sau đây rồi làm bài:

Ngày 29 tháng 4, ông Thượng bỏ quên chiếc điện thoại di động trên xe tắc-xi. Ông liền gọi điện theo số máy của mình, đối phương vừa nghe xong liền cúp máy luôn. Một lát sau, ông Thượng gửi tin nhắn bày tỏ, muốn "mua lại" chiếc máy của mình với giá 2000 NDT. Một tiếng đồng hồ sau, ông Thượng nhận được tin phản hồi rằng, sẽ trả lại chiếc điện thoại di động cho ông. Sau khi gặp mặt mới biết người nhặt được chiếc máy điện thoại di động của ông lại là một chàng thanh niên. Khi ông Thượng trả tiền để cảm ơn anh ấy, thì anh ấy đưa lại máy cho ông xong quay lưng đi luôn.

Nghe ông Thượng kể lại, phóng viên gọi điện cho anh thanh niên đó, thì nhận được câu trả lời như sau: "Lẽ ra tôi không có ý định trả lại điện thoại đâu, nhưng sau khi xem các tấm ảnh và nội dung tin nhắn trong máy, phát hiện chủ máy di động này vừa quyên góp một khoản tiền lớn cho khu vực động đất Lư Sơn, tôi rất cảm động. Tôi không thể thấy lợi mà quên nghĩa, không thể đối xử với tình thương bằng lòng tham của mình. Tôi cũng phải có lòng chân thành và tình thương nhiều như ông Thượng vậy".

Yêu cầu: Tự chọn góc độ, xác định lập ý và thể loại, tự đặt tiêu đề; không được thoát ly phạm vi nội dung và nội hàm của tài liệu cho sẵn, không được rập khuôn, không được sao chép. Bài làm trên 800 chữ". (Đề thi khu vực Quảng Tây, 2013).


Xem thêm
2021-06-24, 13:06 PM » Cẩm nang hướng dẫn xuất nhập khẩu sang thị trường Trung Quốc



Users browsing this thread: 1 Guest(s)